Chồng ngoại tình: nên kéo người đó về, hay mở cửa tiễn cho nhanh.?

 “Chị ơi, chồng em có bồ rồi.”

“Nó ngủ với nhau chưa?”

“Em không biết. Chỉ biết nửa đêm rượu say, đưa đón nhau cả mấy tiếng, về nhà lúc giường đã nguội.”

Nghe đến đây, tôi không hỏi con bé kia là ai, cũng không hỏi chồng em còn yêu em không. Tôi chỉ hỏi một câu rất lạnh: “Từ lúc phát hiện đến giờ, em đang làm gì cho chính mình?” Nếu câu trả lời là khóc, là soi điện thoại, là dựng phim trong đầu rồi tự tra tấn mình mỗi đêm, thì nói thẳng: em đang làm đủ mọi thứ… trừ việc cứu mình.

Đàn ông ngoại tình hiếm khi bắt đầu từ ham muốn lớn. Nó bắt đầu từ sự chủ quan. Chủ quan rằng vợ biết cũng chẳng dám làm gì. Chủ quan rằng về nhà vẫn có cơm nóng, cửa mở, giường sẵn. Chủ quan rằng mình bước lệch vài đoạn cũng không ai dám đóng cửa. Và khi đàn ông đã chủ quan, nước mắt đàn bà không làm họ quay đầu, nó chỉ làm họ chắc chắn hơn rằng: em không dám rời đi.

Sai lầm chí mạng của phụ nữ lúc này là đánh mất tư thế. Gào khóc, tra hỏi, van xin, làm ầm lên cho cả thiên hạ biết. Nghe thì có vẻ “đau vì yêu”, nhưng thực chất là sợ mất quyền kiểm soát. Mà đã xuất phát từ sợ, thì thế nào cũng yếu. Đàn ông nhìn thấy sự hoảng loạn không thấy thương, họ thấy… chán.

Lời khuyên cho em, và cho rất nhiều phụ nữ đang đứng đúng chỗ này, nghe sẽ lạnh, nhưng là để sống: 

Thứ nhất, ngừng làm thám tử. Em không cần biết hôm nay họ nhắn gì, đi đâu, đã đi đến mức nào. Em cần biết em đang ở vị trí nào trong cuộc hôn nhân này?

Thứ hai, đừng đối đầu khi chưa đủ lực. Khi tay còn run, cổ còn nghẹn, thì mọi cuộc nói chuyện chỉ là xả tức, không phải giải quyết.

Thứ ba, lấy lại giá trị của mình trước. Ngủ đủ, ăn ngon, chăm sóc bản thân, đi ra ngoài, mở lại thế giới riêng của em. Đàn ông chỉ bắt đầu sợ mất khi họ nhận ra người phụ nữ ấy không còn xoay quanh họ nữa. Một người đàn bà biết sống cho mình luôn là người khiến đàn ông phải dè chừng.

Nhớ một câu này cho rõ: “Người ta chỉ coi trọng thứ có thể rời đi.” Đừng dọa ly hôn, đừng diễn bi kịch, cũng đừng giả vờ cao thượng. Cứ bình thản mà mạnh lên. Khi em đủ mạnh, em sẽ tự biết: nên kéo người đó về, hay mở cửa tiễn cho nhanh.

Và đến lúc ấy, dù chọn cách nào, em cũng không phải kẻ thua cuộc, kẻ thua duy nhất là người tưởng em không dám bỏ đi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến