Cái đấm giữa Mùng 1 Tết và bản án cho cuộc hôn nhân 20 triệu đồng, buông hay chịu?
Chồng không cờ bạc, không rượu chè, thu nhập hai vợ chồng cộng lại vừa đủ gói ghém cho hai đứa con ăn học giữa thành phố đắt đỏ. Cứ ngỡ đó là một tổ ấm bình yên, cho đến khi cái đấm của chồng giáng xuống đầu vợ ngay đêm mùng 1 Tết chỉ vì một câu nói, phơi bày sự thật nghiệt ngã về một người đàn ông coi khinh nhà ngoại đến tận cùng. Đêm mùng 1 Tết và vị đắng sau cánh cửa nhà thuê Có những nỗi đau không nằm ở sự nghèo khó, mà nằm ở chỗ người đầu ấp tay gối coi người thân của mình như người dưng nước lã. Tôi, một người đàn bà làm công nhân với mức lương 10 triệu đồng, đã đi qua mười mấy năm hôn nhân bằng sự nhẫn nhịn để đổi lấy hai chữ "vẹn tròn" cho các con. Nhưng có lẽ, giới hạn của sự chịu đựng đã vỡ tan ngay trong khoảnh khắc giao thời của năm mới. Gia đình tôi sống trong một căn nhà thuê chật hẹp ở thành phố. Chồng tôi, một người đàn ông chăm chỉ, thương con, không dính vào các tệ nạn xã hội. Với mức lương mỗi người 10 triệu đồng, chúng tôi chắt bóp từng đồng để nuôi ...










